TIN GAME

Game play có thể chữa lành tâm hồn không?

Rate this post

Khoảnh khắc bình yên nhất là sau một ngày làm việc, tôi được khắc phục mình vào những cuộc chơi để quên hết cuộc đời.

Ca khúc “Khi người lớn cô đơn” của Phạm Hồng Phước cứ vẳng bên tai tôi sau một ngày dài. Tôi nghĩ rằng chắc chắn phải mất một thời gian nữa mới có thể tìm thấy “một nửa linh hồn” của mình. Các bạn có thể đã nghe về khái niệm tri kỷ, liệu bạn có tin sẽ có một người thực hiện đồng điệu với chính mình không?

Tôi đã có nhiều lần nhìn về quá khứ, rồi ngẫm lại hiện tại, tương lai vốn khó lường. Tôi nhận ra rằng ngày đó khi chọn một mình đến thành phố xa lạ, tôi không biết nỗi cô đơn có sức ảnh hưởng thế nào. Đến bây giờ khi tự mình nhận, tôi cảm thấy sức nặng của nó có thể giết chết cả một tâm hồn.

Tôi cũng thế, tôi còn lại đầu vào trò chơi, chơi hết trò chơi này đến trò chơi khác mặc định thế giới.

Có nhiều cách vượt qua nỗi cô đơn, bạn bè tôi vẫn bảo quản. Tôi nhìn thấy họ có những mối quan hệ, hay bạn bè mỗi cuối tuần, riêng tôi lại thích bầu bạn với chính cô đơn để thu về bản thân sau những thương hiệu. Tôi vọc mình vào trò chơi sau một ngày dài lăn lộn với cuộc đời để tìm thấy tâm hồn mình trong đó.

Thế hệ gen Z cũng quá quắt với khái niệm “chữa lành”, tôi cũng thế, nhưng sẽ có những khoảnh khắc trôi qua thật nhanh, sẽ có những phút giây loay hoay mãi vẫn mắc kẹt. Thức ăn, đi làm, về nhà vọc mình vào game – tôi cứ sống như mọi ngày trong nhiều tháng như thế.

Bạn cũ học bảo tôi không biết làm gì ở thành phố này, sau bao bì mạnh mẽ tự lo cho mọi công việc, check in sang chảnh trở lại là một tâm hồn vỡ vụn, mỏng manh và thương hiệu vì quá cô đơn . Tôi tự hỏi những tài liệu cảm xúc đáng yêu thế này nếu không được coi trọng, có phải chúng ta sẽ tiếp tục trưởng thành với sự trống rỗng không?

Tắt thông báo, facebook key account, vv là những cách tôi vẫn thường thấy khi bạn rơi vào cơn trầm cảm. Tôi cũng thế, tôi còn lại đầu vào trò chơi, chơi hết trò chơi này đến trò chơi khác mặc định thế giới. Chỉ những lúc như thế tôi mới tìm được sự bình yên, không cần lo nghĩ về thế giới phức tạp bên kia.

Cả tôi và bạn đều có thể đồng ý rằng, càng lớn chúng ta càng khó nhận được niềm vui. Phải chăng đó là kết quả của những ngày kiệt quệ về cảm xúc khiến ta tin rằng khó khăn khi vượt qua những ngày vui màu hồng?

Thế nhưng vẫn có những cuộc sống ngày tháng đối với chúng ta chúng ta rất nhẹ nhàng, đầy yêu chiều và nhẹ nhàng. Tôi vẫn tìm được người nghe, tôi vẫn tìm được những niềm vui nho nhỏ giữa các đời sống. Khó khăn không mất bao giờ, sự trưởng thành sẽ đi cùng độ lớn của những ngọn gió nhưng tôi nghĩ chỉ cần chúng ta dựa vào bản thân, biết bạn bầu chọn với chính mình thì cô đơn sẽ không còn quá đáng sợ.

Nhìn cuộc sống đơn giản hơn, biết ơn với những gì đang có, cười trừ với mọi người, tôi đang thực hiện như thế. Sẽ có những món quà rất bất ngờ cho những ngày khó khăn đã qua, tôi luôn tin như thế. Sau cơn mưa trời sẽ có cầu vồng, không thể tránh khỏi những lúc muốn gục ngã nhưng khi nhìn lại những thứ đang có, tôi lại không muốn thêm gì nữa. Nếu bạn muốn một cuộc sống tốt hơn, không có giải pháp nào khác bên ngoài bản thân nâng cấp và luôn luôn nỗ lực.

Trong một ngày tháng năm cô đơn hàng sử dụng, tôi vẫn yêu đời vô cùng. Chui rúc mình vào chiếc áo khoác, mở máy và quét hết đống trò chơi được tải về, hết mình với những trận chiến là khắc nghiệt tôi thấy đầy đủ, vô lo vô ích. If the ví sensor is being used in a socance, only the things to be the following, thì chiếc áo cảm xúc của tôi lại được lấp đầy. Tôi nghĩ mình có thể sử dụng nó để tiếp tục chống lại sự sống chung.

Thật ra có nhiều trường hợp chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ, đứng trên góc nhìn khác, vấn đề sẽ không còn nữa. Làm lớn đôi khi mệt mỏi đấy, nhưng chúng ta tự làm hơn, được sống theo cách của mình. Mọi người có những phương pháp khác nhau để cứu rỗi tâm hồn mình, riêng tôi thì trò chơi vẫn là chân ái. Sau tất cả chỉ cần làm điều mình thích là chữa lành tốt nhất.

Leave a Reply

Your email address will not be published.